Các Thành Phần Lọc Uv Trong Kem Chống Nắng – Nhận Biết Loại Kem Chống Nắng (Phần 1)

Bức xạ UV trong quang phổ mặt trời nằm trong dải 290-400 nm, được chia thành 2 phổ UVB (290-320 nm) và UVA (320-400 nm) lần lượt được chia thành UVAI (340-400 nm) và UVAII (320-340 nm) dựa trên hoạt tính sinh học của chúng. UVB gần như bị hấp thu hoàn toàn bởi lớp biểu bì, trong khi UVA xâm nhập sâu hơn vào lớp trung bì. Tia UVB và UVAII có hoạt tính sinh học tức thì, thể hiện bằng khả năng gây ra ban đỏ.

Trên cơ sở đó, tổn thương da do bức xạ tia cực tím, đặc biệt là ung thư da, chủ yếu gây ra bởi UVB và UVAII. Ngày nay, tác động của UVAI trên da cũng được nhận thấy đáng kể, dẫn đến việc thay đổi các tiêu chí trong các sản phẩm lọc UV.

Kem chống nắng bao gồm 2 loại: vật lý (vô cơ) và hóa học (hữu cơ). Các thành phần vô cơ bao gồm dẫn xuất của kim loại, đặc biệt kẽm oxide (ZnO) và titan dioxide (TiO2). Các cấu trúc oxide kim loại này có độ ổn định cao. Thành phần hữu cơ là các chất hóa học tổng hợp hấp thu năng lượng tia cực tím nhờ cấu trúc phân tử của chúng. Các phân tử này chứa vòng thơm giúp hấp thu bức xạ ở những bước sóng nhất định. Kem chống nắng hóa học sẽ mất dần tác dụng theo thời gian. Những phân tử này có kích thước nhỏ, chúng có thể xâm nhập vào da và gây các phản ứng nhạy cảm.

Quy định về thành phần của kem chống nắng

Thành phần của kem chống nắng được quy định ở tất cả các nước phát triển. Mỗi quốc gia có một danh sách các thành phần được cho phép và nồng độ tối đa của chúng trong sản phẩm, được phân loại là mỹ phẩm hoặc thuốc OTC. Những thành phần được cho phép thể hiện ở bảng sau:

Hoạt chất Nồng độ tối đa (%)
Aminobenzoic acid (PABA) 15
Avobenzone 3
Cinoxate 3
Dioxybenzone 3
Ensulizole 4
Homosalate 15
Meradimate 5
Octinoxate 7.5
Octisalate 5
Octocrylene 10
Oxybenzone 6
Padimate 8
Sulisobenzone 10
Titanium dioxide 25
Trolamine salicylate 12
Zinc oxide 25
 

Thành phần vô cơ

Các chất lọc UV dạng vô cơ thường là khoáng chất (ZnO và TiO2) ở dạng vi hạt, được xem như thành phần trơ và không độc hại. Khi kết hợp với một chất mang thích hợp, chúng phản xạ hoặc khuếch tán ánh sáng mặt trời. Dạng vi hạt này không xâm nhập vào da, nên chúng được xem là an toàn hơn so với các thành phần hữu cơ.

Các thế hệ đầu chứa vi hạt của ZnO và TiO2 có vẻ hơi đục và trắng khi thoa lên da. Bên cạnh đó, những chất lọc UV này cũng có độ phân tán kém nên làm giảm hiệu quả chống nắng. Những vấn đề này được cải thiện bằng cách sử dụng oxide kim loại ở dạng nano, với các đặc tính hóa học, cơ học, điện và quang học khác biệt đáng kể so với dạng vi hạt. Dạng nano không phản xạ ánh sáng nhìn thấy, nên không gây trắng bệch khi thoa lên da. Hơn nữa, dạng nano dễ dàng phân tán đều trong sản phẩm, giúp cho các chất lọc UV phân bố đều trên da.

Titan dioxide có sẵn trong tự nhiên ở ba dạng tinh thể (rutile, anatase và brookite) và dạng vô định hình. Nó là một chất bán dẫn có tính phản ứng cao và do đó có thể được kích hoạt hóa học bằng cách hấp thu trực tiếp các photon tới của ánh nắng mặt trời. Trong công thức mỹ phẩm, TiO2 là rutile hoặc hỗn hợp của rutile và anatase, bề mặt hạt có chức năng phản chiếu ánh sáng mặt trời: các hạt micro phản xạ ánh sáng nhìn thấy và tia UV trong khi các hạt nano thì không phản xạ ánh sáng nhìn thấy mà chỉ phản xạ một phần tia UV. Các hạt TiO2 dạng nano hấp thu khoảng 70% bức xạ UV và đây là lí do cho hiệu ứng quang xúc tác của chúng, trong môi trường nước làm tăng các gốc hydroxyl, gây ra sự quang oxy hóa của các chất hữu cơ như DNA.

Trong một nghiên cứu trực tiếp để xác định dạng TiO2 hiệu quả nhất trong sản xuất gốc OH, anatase được biết là dạng hoạt động mạnh nhất và rutile ít hoạt động nhất. Nghiên cứu các sản phẩm chống nắng trên thị trường tìm thấy anatase trong hầu hết các mẫu sản phẩm.

Kẽm oxide cũng là một chất bán dẫn có thể bị kích hoạt bởi tia UV ở bước sóng thích hợp và do đó nó có hoạt tính quang xúc tác tương tự như TiO2. Tuy nhiên, tất cả những dữ liệu có sẵn về tiềm năng của các hạt nano để tạo ra gốc tự do thu được trên in vitro không xảy ra trong điều kiện sử dụng bình thường. Kem chống nắng tương tác với tầng sừng tạo ra một hàng rào chống lại các tác nhân bên ngoài, nhưng các hạt nano có thể xâm nhập từ lớp sừng vào trung bì. Nhiều nghiên cứu về chủ đề này đã xác nhận độ an toàn của các hạt nano.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *