Tính Ổn Định Với Ánh Sáng Của Các Hợp Chất Chống Nắng

Tính ổn định đối với ánh sáng đề cập đến khả năng của một phân tử có thể duy trì cấu trúc nguyên vẹn khi bị chiếu xạ dưới ánh sáng. Tính ổn định đối với ánh sáng là một vấn đề quan trọng quyết định việc hợp chất chống nắng có thể được sử dụng an toàn hay không. Một ví dụ cụ thể là đối với chất avobenzone bị phân hủy dưới ánh sáng đã được chứng minh trong các phản ứng trong phòng thí nghiệm. Sự phân hủy này làm suy giảm khả năng chống nắng. Sự phân hủy này cũng đã được quan sát thấy với octyl methoxycinnamate và octyl dimethyl PABA, trong khi oxybenzone tỏ ra tương đối ổn định.

Các sản phẩm chống nắng có SPF cao hơn đã dẫn tới việc sử dụng nhiều tác nhân chống nắng khác nhau kết hợp trong cùng một công thức với nồng độ cao và có thể tương tác với nhau gây ra các phản ứng khác nhau. Tính ổn định đối với ánh sáng của các phân tử phụ thuộc vào dung môi hoặc dạng bào chế. Một số thành phần có tác dụng ổn định đối với các thành phần còn lại; Octocrylene đã được chứng minh là có khả năng bảo vệ cho avobenzone khỏi sự phân hủy. Các thành phần khác có thể được bổ sung vào công thức kem chống nắng để cung cấp khả năng ổn định với ánh sáng hoặc tăng SPF.

Cảm giác nóng rát hay châm chít da mà không có đỏ da thật sự là một trong những ảnh hưởng lên da thường gặp nhất của ​​kem chống nắng. Sự kích ứng này thường thấy nhất ở vùng mắt. Viêm da tiếp xúc thường gặp hơn và có thể khó phân biệt với viêm da dị ứng mặc dù dị ứng thực sự với các thành phần chống nắng là hiếm gặp.

Hương thơm, chất bảo quản và các tá dược khác là nguyên nhân gây nhiều phản ứng dị ứng với kem chống nắng. Còn các tác nhân chống nắng thật sự gây dị ứng chiếm tỉ lệ thấp. Mặc dù vẫn còn tương đối hiếm, hoạt chất chống nắng dường như đã trở thành nguyên nhân hàng đầu của các phản ứng dị ứng có tương tác với ánh sáng.

Các chất chống nắng hữu cơ, đặc biệt là PABA và các chất dẫn xuất của nó, được nghiên cứu về các phản ứng hóa học và quang học trong phòng thí nghiệm, cho thấy các chất này có sự tương tác với DNA sau khi được chiếu tia UV và như vậy là có tiềm năng sinh ung. Tuy nhiên, các nghiên cứu trên động vật ngắn hạn và dài hạn đều cho thấy kem chống nắng có tác dụng bảo vệ DNA dưới tác động của tia UV và sự hình thành khối u da. Điều đáng chú ý nhất là việc sử dụng kem chống nắng thường xuyên ở người đã được chứng minh là làm giảm quá trình phân hủy sợi eslatin, giảm chứng dày sừng nang lông và ung thư biểu mô tế bào vảy. Các dữ liệu thực nghiệm đã loại bỏ nguy cơ gây ung thư bởi tương tác với ánh sáng của các hợp chất chống nắng hóa học.

Các chất chống nắng có chứa các hạt vô cơ như titanium dioxide và oxyd kẽm là một lựa chọn tốt cho những cá thể có làn da nhạy cảm bởi vì các thành phần này không liên quan đến kích ứng hoặc nhạy cảm da. Sự hấp thu qua da là không đáng kể, các nghiên cứu cũng chưa chứng minh được sự ảnh hưởng của công nghệ nano đối với tính ổn định ánh sáng của các hợp chất này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *